Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2009

Sáng sớm
Bình minh đến lẻ loi
Đêm đi qua giấc mộng thu


Nào ta cùng ca vang:tungtang:
Say hello
Say love u
Say love life


Rồi đêm sang
Bình minh đến


Cuộc đời là một chuỗi ngày tự do đến khi ta nằm xuống




I love the way the life give me a chance and love eternal
:tungtang:

Thứ Hai, 20 tháng 7, 2009


Về rồi

Có ấn tượng với cậu bé này nhất

So cute ^^

Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2009

Chúng ta cứ xa dần

Chúng ta cứ xa dần

Chúng ta đã ko còn vì nhau

Chúng ta đã ko còn nghe tiếng nhau

Chúng ta đã ko còn gần nhau

Chúng ta đã xa dần

Chúng ta đã xa dần






tôi vì điều gì mà tin tưởng, tôi dối lòng dối người



Tôi ghét cái thế giới này lắm

Một màu xám nhòe nhoẹt hững hờ, những bục bội ko đáng có, Những con người ko đáng tin


Chúng ta cứ xa dần


Chúng ta cứ xa dần



Và Chúng ta đã xa thật rồi



Rồi thì


Sẽ chỉ sống vì mình thôi


Rồi thì


Sẽ chỉ nói về mình thôi



Rồi thì
.....

Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2009

Cả tuần ko mưa, cứ đợi đến hôm nay thì mưa, rõ là đẹp :|



















mệt quá , mệt quá , How to I live without ....." "

Thứ Ba, 16 tháng 6, 2009

Con yêu mẹ
Con chẳng bao giờ nói điều này ra với ai, vì nó thật ngượng mồm và ngần ngại
Chỉ có mẹ mới chấp nhận con là con
Chỉ có mẹ hiểu con là gì, cần gì , muốn gì

Mẹ nông nổi, xốc vác, mẹ kiên cường mạnh mẽ mỏng manh.
Đừng đi xa quá tầm nhìn thấy nghe thấy của con
Điều đó tựa như con đang phi xe với độ dốc 90 mà ko có phanh.

Con lớn lên ko bình thường, tâm tính con bất ổn, cơ thể con bất thường, tình yêu của con với cuộc sống lúc thăng lúc giáng.
Chỉ có 1 điều con luôn biết chắc : con là con gái của mẹ, bất kể chuyện gì đang diễn ra.


Có 1 cô bé mất mẹ, cha vô trách nhiệm, cô bé đó đã chịu đựng những gì, con ko biết và ko thể tượng tượng, cứ như là con vậy, mang cảm giác đó vào người, con chỉ gần như tuyệt vọng, màn đêm phủ kín đôi mắt, đầu óc con rỗng và yên tĩnh, dạ dày thì thổn thức đau đáu, tim con như ngừng đập, máu ngừng trôi, và hệ hô hấp như bị ai đó lấy đá chặn lại. Cho nên con rất sợ, nếu con mất mẹ, con sẽ như thế nào, con biết gia đình mình, và mẹ con ta cô độc. Con ko mong mỏi tình thân tình yêu giữa những người họ hàng, nên con biết, mất mẹ con mất tất cả. Những điều con yêu quý như chồng con con, như pa béo như cô méo như bất cứ ai, con sẽ ko ngần ngại cho trôi đi vô vọng.

Con vốn ko kiên cường được như em ấy
Em ấy biết cách san sẻ tình yêu niềm tin cho vài người, và cũng vì em ấy đc yêu thương khi mất mát
Con ko đc như vậy, con chỉ có mẹ


Con sống cho niềm tin của 1 người, như 1 cái cây độc nhất 1 bộ rễ, và cành lá thương yêu đều bắt đầu từ khởi nguồn. nguồn mất, cây sẽ chết. Con ko giống dây leo để tự đâm rễ mọc thành cây mới. Với con, rễ đứt, thì chấm dứt.


Con giao niềm tin cho người duy nhất, và dựa vào đó để phát triển các mối quan hệ. Thật hạn hẹp, thật ích kỉ, nhưng mẹ đừng đi ra khỏi tầm nghe nhìn của con .

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2009


Tại sao nắm giữ mà lại luôn có cảm giác tuột mất
Trong thế giới hữu cơ thì những cảm xúc vô cơ chẳng lẽ thật sự ko cần thiết.

Hôm qua đi uống nước với BA, quả thật , tầm nhìn của mình hạn hẹp quá. Cứ mơ mộng viển vông xa xôi, thực tế chình ình trước mặt thì không chịu thừa nhận. Ngu ngốc thiển cận thì tạo ra những mối quan hệ xa gần khó thân thuộc

Thật ngu ngốc.
Nhưng ko có quyền phủ nhận nó :D vì nó tạo ra một con người - mình - hiện tại :D
Thu nhận bao nhiêu tốt đẹp xấu xa vào người giờ hối hận cũng quá muộn rồi, bởi nó đã tạo thành thành phẩm :))

Mọi sự bắt đầu không phải ngẫu nhiên, vì vậy ko nên tự hỏi dằn vặt nữa ;;)
Cứ để bắt đầu - tiếp diễn - và ngày nào đó đón chờ hệ quả thôi ;;)

Cô độc nên luôn đi tìm tình thân vội vã, rồi cũng hiểu đc , ko có gì là hoàn hảo , ai cũng vì bản thân mình mà phấn đấu đấu tranh tồn tại và hưởng thụ :)

Mình ko thấy nhất thiết phải trở thành như thế :D Đến rồi đi, có gì là quan trọng đâu :p

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2009

Đừng dại dột thử thách niềm tin của con người, đổ vỡ ngay ý mà :p
Có gì là quan trọng đâu ?

mình tg ai cũng như mình, và như mình thì hoàn toàn bình thường, hóa ra như mình mới không là bình thường :vetay: mình bị hoang tưởng àh :vetay: sửa lại lịch sinh hoạt thôi, ko nên để mẹ lo lắng thêm nữa

Xin lỗi, sẽ ko thức đêm ngủ ngày nữa :vetay:

Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2009

Cuộc đời phụ nữ

1. Có bốn loại phụ nữ. Loại thứ nhất là những phụ nữ giận dữ nguyên nhân ko ra gì cả, những người có tâm trí hay thay đồi, tham lam, ghanh tỵ với hạnh phúc của người khác, và không đồng cảm trước sự túng thiếu của người khác.

Loại thứ hai là những người giận dữ vì những chuyện tầm thường, những người hay thay đổi, tham lam, nhưng là những người không ghanh tỵ với hạnh phúc của người khác và họ cũng đồng cảm trước cảnh túng thiếu của người khác

Loại thứ ba là những người có đầu óc phóng khoáng hơn, thường không giận dữ, họ biết cách kiểm soát suy nghĩ tham lam của mình nhưng không tránh được suy nghĩ ganh tỵ, và không đồng cảm trước cảnh túng thiếu của người khác

Loại thứ tư là những người có đầu óc phóng khoáng, biết kiềm chế suy nghĩ tham lam và giữ được sự điềm tĩnh, không ganh tỵ với hạnh phúc của người khác, và đồng cảm với sự túng thiếu của người đó.

5. Amrapali là một gái điếm hạng sang giàu có, nổi tiếng ở xứ Vaisali, nuôi nhiều gái điếm trẻ, đẹp. Cô ta đến gặp Đấng Chân Phúc để xin một số lời khuyên.

Đấng Chân Phúc nói, "Amrapali, tâm trí của đàn bà dễ bị xáo trộn và nhầm lẫn, thường đầu hàng trước lòng ham muốn và ganh tỵ dễ hơn đàn ông. Vì thế , đối với đàn bà khó đi theo Chánh đạo hơn. Nhất là đối với đàn bà trẻ đẹp. Con phải đi theo Chánh đạo bằng cách đánh bại nhục dục và cám dỗ"

"Amrapali, con phải nhớ rằng tuổi thanh xuân và sắc đẹp không kéo dài được lâu, tiếp đến là ốm đau, tuổi già và đau khổ. Ham muốn giàu sang và tình yêu là những cám dỗ vây quanh đàn bà, nhưng Amrapali này, chúng không phải là báu vật đời đời. Sự Giác Ngộ là báu vật duy nhất giữ được giá trị . Tiếp theo sau thời kì khỏe mạnh là tuổi già, sự sống nhường bước cho cái chết. Người ta phải xa lìa người thân yêu để sống với người mình thù ghét, người ta không đạt được những gì mình muốn có từ lâu. Đây là quy luật của cuộc đời"

"Điều duy nhất bảo vệ và đưa người ta đến sự thanh bình vĩnh cửu là Giác ngộ. Amrapali, con nên gấp rút tìm kiếm sự Giác ngộ"

Cô gái lắng nghe lời dạy của Ngài , trở thành môn đệ của Ngài, tặng khu vườn xinh đẹp của mình cho Tình huynh đệ như món quà cúng dường.

trích Lời Phật dạy - Tình huynh đệ - Chương 2 mục 1 và 5
Bukkyõ Dendõ Kyõkai -Hội truyền bá Phật giáo Nhật Bản.

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2009

Nói thẳng nói thật là dù mình suồng sã nhưng ko phải người thô lỗ
Nên mình ko thích có bạn ăn nói thô lỗ với mình đâu nhé.

Mình cũng ko phải là người khao khát được giao tiếp đến độ có thể quỳ xin mà van xin "đừng bỏ rơi tôi"
:mocmui:
Nghĩ đi, bạn chẳng là gì với tôi đâu. Đôi khi lòng tốt thì được đáp trả bằng nghi ngờ và giả dối chân thật thì lại được ngưỡng mộ.
Nhiệt tình bị cho là nông nổi
Đơn giản thì cho là người ngu ngốc
Người sống bản năng ko phải là người yếu đuối về tình cảm đâu :mocmui: nhớ đấy nhé, đừng chọc giận một con sư tử bạo chúa đang ngủ say :mocmui: để sống hòa bình đến ngày hôm nay , tôi đã liên tục kiềm chế bản năng gốc và vì ảnh hưởng của người xung quanh tôi :mocmui:
Người đơn giản thì ko phải người dễ hiểu đâu ^^~

nói tóm lại, đừng có mà tỏ vẻ trịch thượng và tôn quý khi nói chuyện với tôi, trướng và phướng lắm ýh :-j

Con nít thì nó chả biết sợ để mà chẳng đặng đừng
:haha: cứ cố gắng chứng tỏ tầm quan trọng của bản thân với tôi, ko sao cả, người vô tình thì cũng vô tâm, và đã vô tâm thì sẽ ích kỉ, ích kỉ thì sẽ kết thúc.
Bleu Bleu >:P đồ đáng ghét >:P >:P
Xem tin nhắn gần đây (F3)

Bạn đang offline với ~.

Melody_Of_wInD: :robot:
~: con
~: :robot:
Melody_Of_wInD: pa nhớ kím đủ tiền về với con nhé
Melody_Of_wInD: :traitim:
~: :))
Melody_Of_wInD: ko cười
Melody_Of_wInD: :robot:
Melody_Of_wInD: pa
~: sao ha con
Melody_Of_wInD: bận ko
Melody_Of_wInD: trả lời con đi
Melody_Of_wInD: : die:
Melody_Of_wInD: pa bận thì con ko phiền nữa
Melody_Of_wInD: còn ko bận thì phải trả lời con nói chứ
~: :robot:
Melody_Of_wInD: :thodai:
~: pa dang di lam
Melody_Of_wInD: thế pa cố gắng "kiếm tiền" về với con nhé
Melody_Of_wInD: :chut:
Melody_Of_wInD: bb :chut:
~: :robot:
Melody_Of_wInD: ừh đi
Melody_Of_wInD: :robot:
~: uwf
~: u
~: con chuan bi di an di
~: :robot:
~: pa cung chuan bi di an trua
Melody_Of_wInD: 4h25' mà
Melody_Of_wInD: vâng
~ đang trả lời
~: uh uh
Melody_Of_wInD: pa đi ăn đi


Thế gian này lắm tiếng cười vô tri
Khi tôi bỏ đi những tham sân si bản năng
Liệu tôi có thôi theo đuổi những việc ngu ngốc ~ như thế này ?

Kết quả vẫn vậy, chỉ có cái tôi ko buồn phiền và giận dữ...thôi nhé...tôi bỏ cuộc ...kể từ bây giờ :p

Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2009

"whenever,wherever,whatever...dont worry ..be urself"
khi quá sợ một điều gì, cơ thể tự động phản ứng để cho ra "nhận thức"



Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2009


mình ghét cái máy thể dục chạy bộ có băng trượt
nó cho mình cái cảm giác bất lực
cố gắng chạy bao nhiêu nhưng vẫn là ở đó ~ ko hề thay đổi
chỉ có thời gian là ko ngừng trôi~

sài gòn mưa~
trời mây mù
cầu vồng thôi ko nhảy múa~



và mình thì hoàn toàn mang cảm giác thua cuộc và bất lực trước cơ chế cảm xúc bản thân~

"đi tiếp đi, đừng ngừng lại ~ đi tiếp đi..~ ko ai ..ko có ai đâu~ đừng nhìn lại"

Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2009

"Phụ nữ luôn có những đặc tính phiền toái, dư thừa, và hoàn toàn ko cần thiết"
Mình sẽ ko làm một người phụ nữ như vậy
Thà là một người đơn giản khó hiểu còn hơn là một người phức tạp dễ soi thấu tận tâm can
:( ghét. giận :(
đã bảo rồi ko nghe cơ :(

Yêu là yêu
Ghét là ghét

Hãy đơn giản hóa đi ~ hoặc ko~ thì cũng đừng có đá tôi lăn lông lốc như một trái banh hết xó này đến xó khác :(

hôm nay ngày 1.5.2009
đi dạo lung tung bắt gặp một cụm từ bất khả kháng cự "đám thánh dân bên đó chạy sang bên này nhiều lắm" do một bạn mod vô tình cờ nói ra
bài viết đã từ năm giữa năm 2007~ topic đã khóa ~
nhưng........

hờ ~ vậy đó ~ chỉ là hồi ức mà thôi ~

mà bạn mod này lại là bạn mod mình cực ghét =))
* Nhìn mặt đã ghét ~ như con cóc ~ lại còn hay "gà gáy nửa đêm" *

Ô,lạ~ sao lại phản ứng như thế này ?

Thứ Tư, 29 tháng 4, 2009


"Người đàn ông bước đi trong mưa
Sẽ thấy một vết nắng nhỏ
Người lạc lối trong sương khói
sẽ thấy một bầu trời sau cơn mưa"

Con người đôi khi quá chìm đắm vào sự tự huyền hoặc của bãn ngã mà quên mất đi giá trị vàng ngọc của những người xung quanh~
Có những người ko ai thay thế được
Nhưng để có thể nhận ra giá trị vô hạn của điều đó~
Có thể chính là lúc ta mất đi người đó bởi sự hữu hạn của cuộc sống

Chỉ là...~ có những người em có thể đánh đổi chỉ qua một mùa mưa gió
Và chỉ có những người em từ bỏ cái tôi tự ngã và lòng kiêu hãnh để cúi đầu giữ lại ~

Những người em có thể từ bỏ thì rất nhiều, một cái chớp mắt , một nụ cười khểnh, một cái phủi tay, một câu chuyện gàn dở...chỉ cần ng đó nêu lên yêu cầu, và việc của em chỉ là chấp nhận như một sự thật ko cần minh chứng~em tự hỏi em có quá vô tâm ?

Em tự hỏi mình có nên trải dài lòng như cơn gió~ vốn chẳng phải vướng bận chi
Khi tự hỏi, em vốn đã nhận ra câu trả lời ...vì em cố chấp nên dễ dàng từ bỏ, vì em kiêu hãnh nên hoang dại và vô tâm ~

Em tồn tại với mục đích gì, em yêu người vì yêu bản thần, là đúng hay sai ?
Nói tóm lại, con người khi còn chưa từ bỏ hỉ nộ ái ố sân si ~ vẫn chưa thoát khỏi bể khổ, vẫn luẩn quẩn trong luân hồi chưa siêu thoát ~ em cũng chỉ là người mà thôi ....

Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2009


Tôi thật sự quan tâm đấy.
Đôi khi con người than thở quá nhiều, tại sao mình lại bất hạnh , tại sao mình lại đau khổ thế này..blah blah.. mà ko nhìn lại những cái họ có rất nhiều ng mong muốn đc sở hữu hoặc đơn giản là một giấc mơ ko thành hiện thực.

Hãy biết hài lòng và chấp nhận cái mình có, vươn lên đi..đừng tự trách mình vì đã để bản thân mình chết héo ~ cái chết đấy nhìn vào chả ai thương~ mà khéo người ta còn tốt bụng nhổ bật rễ cho chết luôn ~khỏi sống mòn sống mỏi ~

Nhiều người tự huyền hoặc bản thân rằng "tôi bất hạnh" và mong muốn có một tia nhìn quan tâm nào đấy lia đến mình. Sung sướng tràn lan, của cải vật chất tinh thần cứ gọi là no đến ứh họng thế mà vẫn cứ ngồi chống cằm rên rỉ "tôi khổ quá" ~ cái đấy là một kiểu khác của tự sướng =)) vâng! tự sướng tinh thần sao mình khổ thế =))

CUộc sống bây giờ lắm diễn viên, họ diễn chính bản thân mình, và vì là diễn nên có khi lắm lúc họ chả còn là bản thân mình nữa :>

Được quan tâm bao giờ chả sướng, bao giờ chả thích ! Nhỉ?
Đầy người ra đường hô "tôi chết đây" hôm sau lại thấy đang tung tăng hú hí ~

Ta sỉ vả cuộc đời, khéo cuộc đời tung hê ta đấy àh!
Ta nghĩ mình khôn, khéo người khác bã đậu hết đấy àh!

Ta chửi ta mắng ~ ng khác ko biết làm lại thế với ta àh :))
Ta diễn khéo người khác ứh biết là ta đang diễn àh ;))

Ấy, đừng nghĩ ai cũng ko đc thông minh tuyệt đỉnh như mình;))

Đã diễn thì diễn sao cho khéo, đừng để lộ ra . Ko thì mà cái người tin là ta đang diễn thật đấy, họ sẽ đau lòng..đau lòng lắm biết chưa :))

Cái gì cũng có nguyên nhân và hệ quả~ tương đương nhau cả thôi =)


Đấy là chuyện hành lang vỉa hè, toàn rác rưởi với đồ vứt đi ~
Bây giờ con người mình cứ lên lên xuống xuống
bay bay rơi rơi
I'm alone
I am lonely lonely lonely
I am lonely lonely in my life
I am lonely lonely lonely
God help me help me to survive!

Chúa cũng ứh cứu rỗi nổi mình rồi ~ thôi ta tự cứu ta ^^

~ Nhìn vào mắt tớ đây này...
Thấy ko...
thấy gì ko....
Tớ biết cậu là gì...
Tớ biết cậu như thế nào...

Vì thế đừng có mà làm như tớ ngu lắm tớ ko bít gì íh ^_^
Tớ có đức tính cao cả là ko nói những gì tớ nghĩ...;;)

Vì thế ;))
một là tránh xa tớ ngay từ đầu..
còn nếu lại gần tớ ;))
...;))

Cuộc sống cho ta tương đương với những gì ta cho cuộc sống...
nhưng với tớ ..tớ thường trả cho cuộc sống gấp trăm lần những gì tớ nhận đc ^^
Cậu hiểu không :) "



Thứ Năm, 9 tháng 4, 2009

chúa ban cho con người trí tuệ

trí tuệ và khôn ngoan luôn đi kèm với lợi ích cá nhân được đặt lên hàng đầu
vì con người "khôn" nên cái sự "ko ngoan" đc che giấu rất khéo
bởi vì cái khéo đấy mà ta ko thể ngờ đến cái sự "ko ngoan"

tại sao lại cứ làm đau lòng nhau ...
tại sao lại cứ chân thành rồi hóa giả dối...
tại sao lại cứ đặt mình lên trên bản thân người khác ...

đừng để cảm xúc đánh lừa
đừng để con tim gạt đi lí trí

đừng để cái sự "ngoan" bề ngoài lóa đi cái "ko ngoan"

Ngu dốt ko thể che mờ mắt mình đc. Tin đi .

Vì vậy ... cái gì đấy đang run .. cái gì đấy đang sợ .. làm ơn ngừng lại . Im đi . Im đi . Im đi


:) tầm gửi số phận. mệt nhoài ..

Thứ Ba, 31 tháng 3, 2009


29/03/09
Có người nói với mình hãy từ từ
Đừng đi theo nghề vội :> đợi người ấy hoàn tất xong mọi việc sẽ lo cho mình đầy đủ :>
hoặc chí ít là một việc nhẹ nhàng, vì nghề mình chọn đi nhiều quá, giao tiếp nhiều quá. sau này sẽ ko có thời gian rảnh...blah..blah
Chỉ là..
Đã tự hứa...
"sẽ đi mãi đến khi nào thấy đích thì thôi, bất chấp bên cạnh còn hay mất"
Với lại ko thích phụ thuộc vào một người khác, tin tưởng ko mất gì, yup! có thể tin..nhưng sẽ ko chờ (:
I'm Going on! Dont stop and dont care whatever will happen! So dont try to change me ...just I"M GOING ON ^^ AND BE STRONGER :)

30/03/2009
Có thể là 1 hướng đi mới và lạ lẫm ...
Aya Aya Aya FIGHT! FIGHT! FIGHT! FIGHT!!!!!

1/4
tối 30/3 đi mưa ướt dầm dề, nước mưa bắn tê tái lên mặt, nặng như đá. Rát lắm. Nhưng cắn răng về nhà, ko (có) áo mưa, ko núp mưa. Ko hé nửa lời, dù răng va vào nhau, và lông cứ dựng đứng như chôm chôm . Ờh, mình biết mình bướng mà :) nhưng bị đổ thừa oan thì tức lắm :(( :((

về đến nhà 7h kém, 2 mẹ con ướt như chuột cống, nước nhỏ tong tong, đi đường ai cũng nhìn=)) (mình thề lúc đấy chỉ có 2 má con mình là ko trùm áo mưa, ko mua áo mưa, và ko núp mưa) chạy phăm phăm và mặt mình thì trợn lên bất cứ kẻ nào tò mò dzòm vào :-" (đanh đá thế chứ =)) )

ngủ từ lúc về đến 11h hơn, onl.
Người vẫn còn lạnh =((
đang tí tửng ngồi edit vài cái linh tinh thì một người như thần tiên giáng thế vào giáng cho mình 1 câu như này
papa: Tự dưng muốn nói ..yêu bé Méo
papa: :|
Melody_Of_wInD: con cũng yêu pa vậy
Melody_Of_wInD: :|
papa: Yêu khác cơ
papa: Yêu thật ý
Melody_Of_wInD: yêu thì làm sao mà giả đc
Melody_Of_wInD: :|
papa: Ko
papa: Yêu theo .. :">
papa: Nam nữ á :|
Melody_Of_wInD: ớh
papa: Ko fải .. :|

sau một hồi điện giật tê não, mình kịp phục hồi =))
Và phải nói mình rất ngu cơ =(( =(( ngta đem lừa mà mặt cứ đần đực ra =))
Rồi ta mới hay :>

papa: :))
papa: Hôm nay ngày nhiêu con gái
papa: ^^
(mình còn thật thà giở lịch ra xem :(( ngu chết bỏ đc :(( )
Melody_Of_wInD: uầy
Melody_Of_wInD: pa chết đi
Melody_Of_wInD: =.=
papa: Hii
papa: =))
papa: >:D<
Melody_Of_wInD: cú
papa: Hóa ra cũng có tí suy nghĩ
Melody_Of_wInD: :|
papa: =))
papa: TỬong máu lạnh

Haizzz :((
papa: Pa thik gì
papa: =.=
papa: Ko lừa thế thì lừa kỉu rì nỏi
papa: =.=
Melody_Of_wInD: ớh ớh ớh=((
papa: 1/4 fải lấy cái mình ko bao h làm ra mới lừa đựoc chứ
papa: =.=
Melody_Of_wInD: con ngây thơ trong trắng thế mà =((
papa: Tròi
papa: Nói xong có bị ói ko
papa: =.=
Melody_Of_wInD: NO NO
Melody_Of_wInD: [-{

Huhuhuhu NGu thế hả dzời :(( :(( :((
Pa trết đi :((
Melody_Of_wInD: post lên blog cảnh báo mọi ng
Melody_Of_wInD: :|
papa: Ặc
papa: :|
papa: Cảnh báogì
papa: =.=
Melody_Of_wInD: cho pa hết trò
Melody_Of_wInD: :|
papa: ặc
papa: Ừ
papa: \:D/
papa: Càng chứng tỏ pa giỏi
papa: :">
papa: Lừa đựoc con cá to
papa: :X


:(( :(( :(( :(( :(( cái thể loại yh như mình, pa nào con nấy =)) mai vác mặt đi lừa ;))

Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2009



Chiều nay mình đi lên trễ, thế mà vẫn dư giờ vào lớp
Xuống canteen, mua một khúc bánh bông lan 6k, một hộp sữa dutch lady socola 6k. Tung tăng ngúng nguẩy lên phòng vừa nhai vừa tu vừa nuốt :>

Sau đấy chưa sướng miệng lôi chai nước đá ra uống tiếp :>
Tiết đầu trôi qua nhẹ nhàng thư thái.
bắt đầu tiết 2 mặt mày tái xanh, tím hồng, đỏ đen ngũ sắc
Mẹ ơi, đau bụng quá. Đau tái tê tê tái, đau từng cơn, đau 1 lúc ngồi học ra chiều tử tế rồi, lại đau !

Đau mà da nổi hột như gà vừa cạo lông, mồ hôi tuôn ra miên man ...

Do dự một lúc dũng cảm đứng lên xách balo ra về..Chị ơi, em yêu chị lắm :*:*:*

Táo tháo rượt chạy cho té khói, chạy xe ngang với vận tốc xe tải :> mình ghét nhất mấy cái lão tài xế xe 4 bánh, giỏi thì cứ húc vào đi :| cứ bấm còi inh tai nhức óc lên ~_~ mà đường thì đông, bụi mù mịt mà hễ 1 tý là "toeee ...toeeee" ngồi xe sướng quá, có biết khổ não là gì đâu :|

Ôi ^&*$%&*$( các người đi :|

Tối về cũng thế, bạn tài xế thấy mình đã đi sát lề đường ngay hàng chỉnh lối rồi. nhưng hình như muốn mình bay lên vỉa hè luôn hay sao ýh. Cứ ầm ĩ nhức nhối cả lên, kiểu như chở vợ vô viện sản ýh :| . Đây đã nhường nhịn còn ứh biết điều thì đây phi ra ngay giữa đường luôn cho biết :> Kết quả là về gần đến nhà đến cái đèn xanh đèn đỏ thì bạn ýh mới vượt đc mình :> ôi sướng thế :>:>


Dạo này mình ko tài nào hãm nổi phần người giữa phần ma quỷ lẫn lộn trong mình nữa rồi
Haizzz thế cơ chứ =((

Hôm nay giúp bạn suya tìm thầy chữa bệnh về mồm mỏ =))

Ôi chữa nhanh lên, ko nó vôi hóa thì ứh ngậm lại đc đâu bạn suya điên yêu ạh :*

*pa rắn phản bội mình, đem chuyện đi hớt, sau này biết tay >:)* *àh mà tại mình hớt trc =)*

Giờ bụng vẫn hơi âm ỉ tí, thề..tẩy chay cô gái hà nan đớt nây đi :(( chả biết phải tại sữa quá hạn ko hay do đường ruột yếu :(( nhưng sợ lắm rồi :(( đau xám ngoét mặt mũi :((

Ơh, thế là hết ngày ...

Cái hình là search trên google :>

Chiều nay phải đi học, mình thì vẫn lạc quan ngồi gõ máy =)) ôi, hết hẳn hào hứng =(( hết cả cảm giác=((

Dạo này gặp nhiều ng cự giải quá, cái thể loại con người ko bao giờ biểu lộ cảm xúc ra bên ngoài nhá. Lắm lúc chả biết cảm xúc của Cự giải có tồn tại hay ko nữa ^^ maybe..

Lớp học 12 người, đã có 3 nhân cự giải. có thể 4 ;)) vì mình biết cái bạn ýh sinh tháng 6 nhưng ko biết vào ngày nào =))hey dza`! và lại có 1 cancer man mới sợ chứ =))

Ôi, lắm duyên thế ..


Mình sống nhạt nhòa, từng người đi qua đời mình cho là nhạt nhẽo. Cái cảm giác trẻ con vô vị =)) any else?

Ừh, bắt đầu sống tàn và thiếu nhẫn rồi...
Cẩn thận tiếp cận mình vào thời gian này nhé ;))

Những cái mĩnh đã nghĩ thì ra nó ko hẳn như thế, biết mặt ko biết lòng. Vâng, tôi thừa nhận tôi sai rồi. Các người quá đơn giản để kẻ phức tạp hay suy diễn như tôi tiếp cận. Vậy thì, tránh xa nhau ra đi ;))

Tránh nhau ra, bơ nhau đi B-) các người sống cuộc đời dối trá của các người, tôi sống cuộc đời giả dối của tôi. Chúng ta đều có chung một điểm chung -đều là con người- và đều biết láo toét :) cứ láo toét vô cùng tận, cứ cuốn lấy tất cả , và trả giá đi :) ĐỒ CON NGƯỜI ÍCH KỈ SỐNG THEO BẢN NĂNG NGỐC NGHẾCH :)

Hôm nay có lẽ trăng vơi...

Thứ Năm, 19 tháng 3, 2009

"I dont know the key to success, but i know the key to failure is trying to plz everybody"
Bill COsBy

Hôm trc đọc đc câu này, và giật mình.....

Chú cua có cái càng sắc và chặt, trên cái càng có những chiếc gái tủa ra. Với kẻ thù, it's okay. Với những người bạn, là một vật cản trở. Chú tham lam ôm tất cả vào lòng, rồi lại giật mình thả ra..sợ những cái gai và những cái ôm quá chặt sẽ làm đau những người chú yêu. Cứ thế,ôm và thả, biến chú thành 1 kẻ lưỡng lự ko quyết đoán, và khi đã quyết đoán làm đau đối phương-chú dằn vặt khó chịu. Khi quyết định làm đau chính mình, sự việc qua đi và chú nuối tiếc....

Thủy triều dâng lên hạ xuống có mặt trăng chứng giám.
Cảm xúc bay lên bay xuống của mình làm phiền người xung quanh.
Nhưng quả thực, rất sợ làm mếch lòng một ai đó...dù mình biết...có thể họ xấu xí về nhân cách và biến thái về tâm hồn..dù hình hài họ méo hay tròn..dù xa hay lạ...người càng quan trọng mức độ lưỡng tính của mình phân ra càng cao...

Trc đến giờ, luôn tin vào cảm tính, lựa chọn và đánh giá theo cảm giác. Đôi khi logic đập bôm bốp vào cảm tính, vậy mà cảm tính vẫn thắng. Dù thừa biết, logic đúng và cảm giác sai. Dù thừa biết, mình quan sát tốt lắm, mình cảm nhận rõ rêt về "chất" lắm, cũng biết đã chọn thì khó lòng thay đổi, cũng biết đã ko thể thay đổi thì dù sai dù đúng cũng ko thay đổi. Nên NẾU SỰ LỰA CHỌN ĐÓ LÀ SAI LẦM ..thì thôi rồi 1 đời em nó =))=))

Haizzz...
Chỉ là một chút cảm xúc đang bị đè bẹp bởi những suy nghĩ vẩn vơ =)

Đi mua sách về đọc, trau chuốt văn chương, tẩm bổ tâm hồn,kiếm một cái giá đỡ kiên cố để có mà nhỡ rơi xuống đất thì ta ko bị dập như tương, nát hơn cám, hoa ngọc ko tàn úa:)):)):))

Btw: Vẫn rất yêu đời ^O^