
"Người đàn ông bước đi trong mưa
Sẽ thấy một vết nắng nhỏ
Người lạc lối trong sương khói
sẽ thấy một bầu trời sau cơn mưa"
Con người đôi khi quá chìm đắm vào sự tự huyền hoặc của bãn ngã mà quên mất đi giá trị vàng ngọc của những người xung quanh~
Có những người ko ai thay thế được
Nhưng để có thể nhận ra giá trị vô hạn của điều đó~
Có thể chính là lúc ta mất đi người đó bởi sự hữu hạn của cuộc sống
Chỉ là...~ có những người em có thể đánh đổi chỉ qua một mùa mưa gió
Và chỉ có những người em từ bỏ cái tôi tự ngã và lòng kiêu hãnh để cúi đầu giữ lại ~
Những người em có thể từ bỏ thì rất nhiều, một cái chớp mắt , một nụ cười khểnh, một cái phủi tay, một câu chuyện gàn dở...chỉ cần ng đó nêu lên yêu cầu, và việc của em chỉ là chấp nhận như một sự thật ko cần minh chứng~em tự hỏi em có quá vô tâm ?
Em tự hỏi mình có nên trải dài lòng như cơn gió~ vốn chẳng phải vướng bận chi
Khi tự hỏi, em vốn đã nhận ra câu trả lời ...vì em cố chấp nên dễ dàng từ bỏ, vì em kiêu hãnh nên hoang dại và vô tâm ~
Em tồn tại với mục đích gì, em yêu người vì yêu bản thần, là đúng hay sai ?
Nói tóm lại, con người khi còn chưa từ bỏ hỉ nộ ái ố sân si ~ vẫn chưa thoát khỏi bể khổ, vẫn luẩn quẩn trong luân hồi chưa siêu thoát ~ em cũng chỉ là người mà thôi ....

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét