Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2009

Sáng sớm
Bình minh đến lẻ loi
Đêm đi qua giấc mộng thu


Nào ta cùng ca vang:tungtang:
Say hello
Say love u
Say love life


Rồi đêm sang
Bình minh đến


Cuộc đời là một chuỗi ngày tự do đến khi ta nằm xuống




I love the way the life give me a chance and love eternal
:tungtang:

Thứ Hai, 20 tháng 7, 2009


Về rồi

Có ấn tượng với cậu bé này nhất

So cute ^^

Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2009

Chúng ta cứ xa dần

Chúng ta cứ xa dần

Chúng ta đã ko còn vì nhau

Chúng ta đã ko còn nghe tiếng nhau

Chúng ta đã ko còn gần nhau

Chúng ta đã xa dần

Chúng ta đã xa dần






tôi vì điều gì mà tin tưởng, tôi dối lòng dối người



Tôi ghét cái thế giới này lắm

Một màu xám nhòe nhoẹt hững hờ, những bục bội ko đáng có, Những con người ko đáng tin


Chúng ta cứ xa dần


Chúng ta cứ xa dần



Và Chúng ta đã xa thật rồi



Rồi thì


Sẽ chỉ sống vì mình thôi


Rồi thì


Sẽ chỉ nói về mình thôi



Rồi thì
.....

Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2009

Cả tuần ko mưa, cứ đợi đến hôm nay thì mưa, rõ là đẹp :|



















mệt quá , mệt quá , How to I live without ....." "

Thứ Ba, 16 tháng 6, 2009

Con yêu mẹ
Con chẳng bao giờ nói điều này ra với ai, vì nó thật ngượng mồm và ngần ngại
Chỉ có mẹ mới chấp nhận con là con
Chỉ có mẹ hiểu con là gì, cần gì , muốn gì

Mẹ nông nổi, xốc vác, mẹ kiên cường mạnh mẽ mỏng manh.
Đừng đi xa quá tầm nhìn thấy nghe thấy của con
Điều đó tựa như con đang phi xe với độ dốc 90 mà ko có phanh.

Con lớn lên ko bình thường, tâm tính con bất ổn, cơ thể con bất thường, tình yêu của con với cuộc sống lúc thăng lúc giáng.
Chỉ có 1 điều con luôn biết chắc : con là con gái của mẹ, bất kể chuyện gì đang diễn ra.


Có 1 cô bé mất mẹ, cha vô trách nhiệm, cô bé đó đã chịu đựng những gì, con ko biết và ko thể tượng tượng, cứ như là con vậy, mang cảm giác đó vào người, con chỉ gần như tuyệt vọng, màn đêm phủ kín đôi mắt, đầu óc con rỗng và yên tĩnh, dạ dày thì thổn thức đau đáu, tim con như ngừng đập, máu ngừng trôi, và hệ hô hấp như bị ai đó lấy đá chặn lại. Cho nên con rất sợ, nếu con mất mẹ, con sẽ như thế nào, con biết gia đình mình, và mẹ con ta cô độc. Con ko mong mỏi tình thân tình yêu giữa những người họ hàng, nên con biết, mất mẹ con mất tất cả. Những điều con yêu quý như chồng con con, như pa béo như cô méo như bất cứ ai, con sẽ ko ngần ngại cho trôi đi vô vọng.

Con vốn ko kiên cường được như em ấy
Em ấy biết cách san sẻ tình yêu niềm tin cho vài người, và cũng vì em ấy đc yêu thương khi mất mát
Con ko đc như vậy, con chỉ có mẹ


Con sống cho niềm tin của 1 người, như 1 cái cây độc nhất 1 bộ rễ, và cành lá thương yêu đều bắt đầu từ khởi nguồn. nguồn mất, cây sẽ chết. Con ko giống dây leo để tự đâm rễ mọc thành cây mới. Với con, rễ đứt, thì chấm dứt.


Con giao niềm tin cho người duy nhất, và dựa vào đó để phát triển các mối quan hệ. Thật hạn hẹp, thật ích kỉ, nhưng mẹ đừng đi ra khỏi tầm nghe nhìn của con .

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2009


Tại sao nắm giữ mà lại luôn có cảm giác tuột mất
Trong thế giới hữu cơ thì những cảm xúc vô cơ chẳng lẽ thật sự ko cần thiết.

Hôm qua đi uống nước với BA, quả thật , tầm nhìn của mình hạn hẹp quá. Cứ mơ mộng viển vông xa xôi, thực tế chình ình trước mặt thì không chịu thừa nhận. Ngu ngốc thiển cận thì tạo ra những mối quan hệ xa gần khó thân thuộc

Thật ngu ngốc.
Nhưng ko có quyền phủ nhận nó :D vì nó tạo ra một con người - mình - hiện tại :D
Thu nhận bao nhiêu tốt đẹp xấu xa vào người giờ hối hận cũng quá muộn rồi, bởi nó đã tạo thành thành phẩm :))

Mọi sự bắt đầu không phải ngẫu nhiên, vì vậy ko nên tự hỏi dằn vặt nữa ;;)
Cứ để bắt đầu - tiếp diễn - và ngày nào đó đón chờ hệ quả thôi ;;)

Cô độc nên luôn đi tìm tình thân vội vã, rồi cũng hiểu đc , ko có gì là hoàn hảo , ai cũng vì bản thân mình mà phấn đấu đấu tranh tồn tại và hưởng thụ :)

Mình ko thấy nhất thiết phải trở thành như thế :D Đến rồi đi, có gì là quan trọng đâu :p

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2009

Đừng dại dột thử thách niềm tin của con người, đổ vỡ ngay ý mà :p
Có gì là quan trọng đâu ?