Thứ Năm, 19 tháng 3, 2009

"I dont know the key to success, but i know the key to failure is trying to plz everybody"
Bill COsBy

Hôm trc đọc đc câu này, và giật mình.....

Chú cua có cái càng sắc và chặt, trên cái càng có những chiếc gái tủa ra. Với kẻ thù, it's okay. Với những người bạn, là một vật cản trở. Chú tham lam ôm tất cả vào lòng, rồi lại giật mình thả ra..sợ những cái gai và những cái ôm quá chặt sẽ làm đau những người chú yêu. Cứ thế,ôm và thả, biến chú thành 1 kẻ lưỡng lự ko quyết đoán, và khi đã quyết đoán làm đau đối phương-chú dằn vặt khó chịu. Khi quyết định làm đau chính mình, sự việc qua đi và chú nuối tiếc....

Thủy triều dâng lên hạ xuống có mặt trăng chứng giám.
Cảm xúc bay lên bay xuống của mình làm phiền người xung quanh.
Nhưng quả thực, rất sợ làm mếch lòng một ai đó...dù mình biết...có thể họ xấu xí về nhân cách và biến thái về tâm hồn..dù hình hài họ méo hay tròn..dù xa hay lạ...người càng quan trọng mức độ lưỡng tính của mình phân ra càng cao...

Trc đến giờ, luôn tin vào cảm tính, lựa chọn và đánh giá theo cảm giác. Đôi khi logic đập bôm bốp vào cảm tính, vậy mà cảm tính vẫn thắng. Dù thừa biết, logic đúng và cảm giác sai. Dù thừa biết, mình quan sát tốt lắm, mình cảm nhận rõ rêt về "chất" lắm, cũng biết đã chọn thì khó lòng thay đổi, cũng biết đã ko thể thay đổi thì dù sai dù đúng cũng ko thay đổi. Nên NẾU SỰ LỰA CHỌN ĐÓ LÀ SAI LẦM ..thì thôi rồi 1 đời em nó =))=))

Haizzz...
Chỉ là một chút cảm xúc đang bị đè bẹp bởi những suy nghĩ vẩn vơ =)

Đi mua sách về đọc, trau chuốt văn chương, tẩm bổ tâm hồn,kiếm một cái giá đỡ kiên cố để có mà nhỡ rơi xuống đất thì ta ko bị dập như tương, nát hơn cám, hoa ngọc ko tàn úa:)):)):))

Btw: Vẫn rất yêu đời ^O^

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét